
(tk. bệnh ôn) 1. Một loại bệnh ngoại cảm (x. Bệnh ngoại cảm).
2. Bệnh có tính nhiệt do tác động của ngoại tà mạnh và đột ngột làm cơ thể suy yếu. Bệnh chuyển nhanh từ nông vào sâu qua 4 giai đoạn (ở vệ, ở khí, ở dinh, ở huyết), hoặc 3 giai đoạn ở thượng tiêu (khoang ngực), ở trung tiêu (ổ bụng trên), ở hạ tiêu (ổ bụng dưới). Bệnh ở nông (vệ, khí) gây sốt cao. Bệnh ở sâu (dinh, huyết) còn kèm theo bồn chồn, xuất huyết, rối loạn ý thức, có thể phát triển thành dịch (gọi là dịch lệ).